Skip to content
Le Hong Nam
Quay lại

Người gánh đội thường không biết họ đang gánh

Mình từng làm việc với một người mà mỗi khi nhìn lại, mình không thể chỉ ra cụ thể người đó đã làm gì xuất sắc. Không có một khoảnh khắc anh hùng nào rõ ràng. Không có cú deliver nào đình đám. Chỉ là - mỗi lần có vấn đề, người đó đã ở đó. Mỗi lần ai đó bị block, câu hỏi được trả lời. Mỗi lần thứ gì đó sắp lọt qua kẽ hở, có người nhặt lên.

Sau một thời gian, mình mới nhận ra: đó chính là teamwork thật sự. Không phải những buổi brainstorm sôi nổi. Không phải cái tinh thần hô hào “đồng lòng” mỗi khi bắt đầu dự án. Mà là những quyết định nhỏ, liên tục, của một người coi kết quả chung là kết quả của mình.

Hai kiểu cảm giác khi gánh

Mình cũng đã ở trong vai đó nhiều lần. Và mình nhận ra có hai trạng thái rất khác nhau, dù nhìn từ ngoài trông giống hệt nhau.

Trạng thái thứ nhất: bạn gánh vì không còn lựa chọn nào khác. Deadline đến, người khác không làm, bạn làm vì không muốn cả nhóm chìm. Cảm giác lúc này là một hỗn hợp của mệt mỏi, ấm ức, và một chút tự hào kỳ lạ. Bạn làm được - nhưng bạn không muốn làm lại.

Trạng thái thứ hai: bạn gánh vì bạn chọn làm vậy. Không phải vì ai yêu cầu, không phải vì sắp có hậu quả. Mà vì bạn nhìn thấy một khoảng trống và tự nhiên bước vào lấp nó - không cần ai ghi nhận. Cảm giác lúc này khác hẳn. Nhẹ hơn. Có gì đó giống như thỏa mãn.

Sự khác biệt không nằm ở hành động - mà nằm ở lý do. Và lý do đó quyết định bạn sẽ cạn kiệt hay không.

Điều mình học được từ những người như vậy

Sau khi quan sát đủ nhiều, mình bắt đầu nhận ra pattern của những người thực sự giỏi làm việc nhóm. Họ không cần được phân công. Họ không cần được nhắc. Và quan trọng hơn - họ không đếm.

Người đếm kiểu “mình đã làm X, sao người kia chỉ làm Y” thường không gánh được lâu. Không phải vì họ ích kỷ, mà vì cái bộ đếm trong đầu đó tích lũy nhanh hơn tốc độ họ xả ra. Đến một lúc, bộ đếm đầy và họ ngừng lại - đúng lúc đội cần nhất.

Người không đếm thì lạ hơn. Họ không coi phần “làm thêm” là đang hy sinh. Với họ, ranh giới giữa “phần của mình” và “phần của đội” khá mờ. Mình không chắc đây là trait bẩm sinh hay được rèn, nhưng mình biết nó có thể học được - vì mình đã thấy người thay đổi.

Học cách không đếm

Lúc còn trẻ, mình đếm nhiều. Ai làm gì, ai không làm gì, mình đã đóng góp bao nhiêu so với người khác. Mình gọi đó là “công bằng”. Nhưng thực ra, nó chỉ khiến mình liên tục ở trong thế phòng thủ thay vì tập trung vào kết quả.

Điều giúp mình thay đổi là nhận ra rằng: trong một đội tốt, bạn sẽ được trả lại theo thời gian. Không phải từng người một, không phải từng việc một - mà qua tổng thể. Khi bạn lấp khoảng trống cho người khác hôm nay, có lúc người khác sẽ lấp khoảng trống cho bạn - thường vào lúc bạn không ngờ và không kịp hỏi.

Điều này chỉ work trong đội có văn hóa tốt. Nếu bạn đang ở trong đội mà sự đóng góp của bạn liên tục bị bỏ qua và không ai trả lại, đó không phải vấn đề của bạn - đó là vấn đề của đội. Và câu hỏi lúc đó không phải “mình có nên tiếp tục gánh không” mà là “mình có nên tiếp tục ở đây không”.

Một câu hỏi để tự đánh giá

Sau mỗi dự án kết thúc, mình thường tự hỏi: nếu mình bỗng nhiên biến mất giữa chừng dự án đó, đội có tiếp tục được không?

Câu trả lời lý tưởng không phải “có, dễ dàng” - vì điều đó có nghĩa là mình không thực sự đóng góp gì quan trọng. Nhưng cũng không phải “không, mọi thứ sẽ sụp đổ” - vì điều đó có nghĩa là mình đang là điểm dễ gãy của cả hệ thống.

Câu trả lời mình hướng đến là: “Sẽ khó hơn, nhưng đội vẫn tìm được cách. Vì mình đã dành thời gian để đảm bảo người khác cũng biết những gì mình biết.”

Đó, theo mình, là tinh thần teamwork thật - không phải sẵn sàng gánh mãi mãi, mà là làm cho bản thân không còn không thể thay thế.


Chia sẻ bài viết:

Next Post
Đội nhóm không cần anh hùng - cần kiến trúc