Skip to content
Le Hong Nam
Quay lại

Sống thay phần người khác

Mình đã kể câu chuyện này một lần rồi - năm 9 tuổi, em trai mất, và mình tự hứa một điều không bằng lời: sẽ sống cho cả hai.

Điều mình chưa kể là phần tiếp theo.

Cơ chế đó hoạt động rất đơn giản: mỗi thành tích là một lần trả nợ. Mỗi lần đứng đầu, mỗi lần vượt qua, cảm giác không phải thỏa mãn, mà là tạm thời không còn nợ nữa. Rồi trống lại. Rồi phải đạt tiếp. Hồi đó mình gọi nó là tham vọng, và không có lý do gì để nghi ngờ.

Vấn đề là loại thúc đẩy này không có điểm dừng tự nhiên. Không có thành tích nào, không có danh hiệu nào đủ để trả hết cái nợ đó, vì người mà bạn đang sống thay cho không còn ở đây để xác nhận bạn đã sống đủ. Bạn chỉ có thể tiếp tục, hoặc đứng lại và đối mặt với thứ nằm phía dưới nó.

Mình chọn tiếp tục. Trong nhiều năm.

Rồi em trai út ra đời - đứa em sinh ra sau khi em giữa đã mất. Ngồi nhìn đứa bé, mình thấy cơ chế đó đang tìm chỗ mới để bám vào. Lần đầu tiên mình nhìn thấy nó rõ.

Từ đó, với những người mình đến gần, mình kể thẳng về người em đã mất - về lý do mình đối xử tốt với họ, về gánh nặng mình vẫn đang mang trong lòng. Không phải để giải thích, mà để người kia biết điều mình sắp bước vào. Đôi khi mình còn nói thẳng: “Em có cùng năm sinh với người em đã khuất của anh đó. Anh em mình có duyên, mày có muốn làm em của anh không?” Người đó biết. Mình cũng biết. Và cả hai đều chọn.

“Sống thay phần người khác” có thể cho bạn một nguồn lực không đáy. Nó cũng tạo ra những đợt sóng kéo người xung quanh vào theo mà họ không biết. Cái nguy hiểm không phải là sóng đó có hay không. Mà là bạn nhận ra nó muộn đến mức bị vùi thay vì lướt nó. Một vận động viên lướt sóng chuyên nghiệp sẽ không sợ sóng lớn, họ nhận ra đủ sớm thì cưỡi lên ngọn sóng. Người không nhận ra thì chỉ biết sóng đã đến khi đang chìm trong nó.

Mình đã nhận ra cơn sóng của mình. Còn bạn thì sao?


Chia sẻ bài viết:

Next Post
Mong muốn này có thật sự là của bạn không?